Huyễn Phượng khúc – chương 32

CHƯƠNG 32: ÁM CHỈ

Quân Huyễn có chút đăm chiêu nhìn thoáng qua đệ đệ, sau đó liền nhìn Đường Việt Phong.

Cảm giác hắn nhìn chăm chú chính mình, Đường Việt Phong quay đầu, ánh mắt lợi hại theo dõi hắn.

Quân Huyễn không chút nào sợ hãi nhìn thẳng hắn.

Đường Việt Phong lộ ra ánh mắt tán thưởng, hỏi:“Ngươi có nguyện ý ở lại Thụy Phong?”

“Đúng vậy, các ngươi sau khi giải độc đã có thể thoát khỏi quản chế của Sở Nhạc, về sau tính như thế nào? Có nguyện ý ở lại Thụy Phong hay không?” Tô Thiếu Vân ngắt lời nói.

“Làm nô bộc của ngươi?” Quân Huyễn bình thản hỏi.

Đường Việt Phong nở nụ cười một chút,“Bằng hữu hoặc là khách nhân, như thế nào?”

Quân Huyễn trong mắt hiện lên kinh ngạc,“Ngươi……”

“Thu mua lòng người.” Triệu Duy Chi thấp giọng nói thầm.

Đường Việt Phong liếc mắt nhìn hắn, không lên tiếng.

Quân Huyễn suy nghĩ trong chốc lát, sau đó hỏi Quân Phi:“Tiểu Phi, ngươi có muốn ở lại đây không?”

Quân Phi theo bản năng liếc nhìn Triệu Duy Chi một cái, chần chờ nói:“Ta…… Ta nghe đại ca .”

Quân Huyễn bất đắc dĩ nở nụ cười một chút, đệ đệ a!

“Vậy được rồi.” Suy nghĩ thật lâu, Quân Huyễn rốt cục hạ quyết định.

Tô Thiếu Vân cùng Đường Việt Phong nhìn nhau cười.

Cảnh liếc mắt đưa tình trước mắt khiến Triệu Duy Chi cảm thấy thật không thoải mái, hừ một tiếng, hắn xoay người bước đi ra ngoài.

Quân Phi sợ run một chút, muốn đuổi theo đi ra ngoài, nhưng lại sợ Triệu Duy Chi không muốn nhìn đến chính mình.

Tô Thiếu Vân tiến lên vỗ vỗ bờ vai của hắn,“Yên tâm, hắn không chán ghét ngươi.”

“Thật sự?” Quân Phi vui sướng hỏi.

Tô Thiếu Vân gật gật đầu, Quân Phi thế này mới đuổi theo.

Nhìn bóng dáng của Quân Phi, Quân Huyễn đột nhiên nói:“Ta muốn làm thủ hạ của ngươi.”

Đường Việt Phong giật mình một chút, một lát sau, hắn mới phản ứng lại đây, đáp:“Không thành vấn đề, tùy ngươi lựa chọn.”

Quân Huyễn kỳ quái liếc nhìn hắn: “Ngươi không sợ ta có trá?”

“Ngươi nói như vậy, liền chứng minh ngươi không đa tâm.” Đường Việt Phong cười nói.

Quân Huyễn cũng cười , bắt đầu cảm thấy chính mình có lẽ đã làm một quyết định không sai

Quân Phi chậm rãi đi theo sau Triệu Duy Chi ba thước, yên lặng nhìn chăm chú vào bóng dáng hắn.

Triệu Duy Chi đương nhiên biết hắn đi theo phía sau mình, nhưng hắn cũng không ra tiếng.

Hắn đi đến bên bàn đá ngồi xuống, hướng Quân Phi đang do dự không biết nên tiến hay lùi mà vẫy vẫy tay, ý bảo hắn lại đây.

Quân Phi do dự một chút, mới đi đến hắn bên người tọa hạ.

Triệu Duy Chi ho khan một tiếng, thấp giọng hỏi:“Thân mình có khỏe không?”

Một lát sau, không nghe thấy Quân Phi trả lời, Triệu Duy Chi ngẩng đầu, phát hiện Quân Phi đang ngơ ngác nhìn chính mình.

Hắn không khỏi ôn nhu hỏi:“Sao vậy?”

Triệu Duy Chi đột nhiên ôn nhu làm cho Quân Phi ngây ra như phỗng, một lát, nước mắt vỡ đê theo trong ánh mắt hắn trào ra, đại khắc đại khỏa bọt nước thi nhau rơi xuống, làm cho người ta hoài nghi nước mắt dường như không dừng lại trên hai má.

Triệu Duy Chi cảm giác xấu hổ vạn phần, không được tự nhiên đưa khăn tay cho Quân Phi, sau đó nghiêng đầu qua một bên.

“Thực xin lỗi, ta……” Quân Phi thấp giọng nói xong, luống cuống tay chân định lau nước mắt, nhưng nước mắt không chịu khống chế, càng lau càng nhiều.

Hắn không phải muốn khóc , chính là trong lòng thật sự rất cao hứng kiềm chế không được.

Thấy thế, Triệu Duy Chi thở dài một tiếng, tiếp nhận khăn tay thay hắn lau đi nước mắt.

“Cám ơn.” Quân Phi thẹn thùng cúi đầu.

Triệu Duy Chi lần đầu tiên thật sự thực đánh giá Quân Phi một chút, phát giác hắn ngày thường thập phần xinh đẹp, tuy xinh đẹp tuyệt trần, bên trong lại không mất anh khí.

Hắn đột nhiên hỏi:“Ngươi thích ta cái gì?”

Quân Phi ngây người một chút, không nghĩ tới Triệu Duy Chi sẽ hỏi dạng vấn đề này, không khỏi vẻ mặt đỏ bừng, suy nghĩ một chút, hắn nột nột nói:“Ta không biết.”

Triệu Duy Chi lông mi giương lên,“Không biết?”

Quân Phi đầu cúi thấp, hơi mê võng nói:“Đúng vậy, ta không biết chính mình vì cái gì thích ngươi, có lẽ người khác sẽ cảm thấy kỳ quái, thích một người không phải hẳn là đều có nguyên nhân sao? Nhưng ta chính là không biết từ khi nào liền thích ngươi, muốn nói thích ngươi cái gì? Ta thật sự không biết.”

Nhìn Quân Phi lúc này bộ dáng bất lực, tâm Triệu Duy Chi giống như bị người nhẹ nhàng va chạm một chút.

“Không biết sao?” Hắn nói nhỏ.

Hai người trầm mặc trong chốc lát, Quân Phi bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện, hắn vội vàng nói:“Hoàng Thượng, ngươi mau hồi Triệu quốc, bằng không sẽ không kịp .”

Triệu Duy Chi nhìn hắn một cái,“Ta đã không phải là Hoàng Thượng , hiện tại hồi Triệu quốc chẳng phải là đưa dê vào miệng cọp?”

“A?” Quân Phi áy náy cúi đầu,“Thực xin lỗi, nếu là ta sớm một chút nói cho Hoàng Thượng chuyện này thì tốt rồi, nếu như vậy, Hoàng Thượng sẽ không đánh mất ngôi vị hoàng đế.”

Triệu Duy Chi cười cười,“Có lẽ vào lúc ta biết đại ca phát động chính biến, ta đã cảm thấy phẫn nộ cùng thương tâm, nhưng cẩn thận suy nghĩ một chút, kỳ thật, làm một vị quân vương có rất nhiều sự tình đều phải băn khoăn, không thể tùy tâm sở dục, còn không bằng phàm nhân sống được tự tại, nghĩ đến đó ta liền cảm thấy không có gì.”

Tuy rằng Triệu Duy Chi nói như vậy, nhưng Quân Phi vẫn như cũ cảm thấy Triệu Duy Chi đang lừa gạt chính mình, không muốn mình cảm thấy áy náy.

Gặp Quân Phi vẫn là thương tâm nhìn mình, Triệu Duy Chi bật cười,“Như thế nào? Ngươi không tin ta nói?”

Quân Phi trầm trọng gật đầu,“Ta biết Hoàng Thượng chẳng qua không muốn ta khổ sở mà thôi.”

Nhìn Quân Phi đáng yêu như thế, Triệu Duy Chi không khỏi tràn ngập nhu tình, nguyên lai cảm giác có người vì  mình mà khổ sở, vì mình quan tâm là ấm áp như thế, như rót vào nội tâm, bản thân có phải hay không hẳn là buông tha cho con người thủy chung cũng không giữ được kia, mà quay đầu nhìn lại người đang đứng bên cạnh mình? (Đúng! Đúng, bé đã “ngộ đạo” ^_^!!!)

Triệu Duy Chi đem Quân Phi kéo vào trong lòng, Quân Phi vừa mừng vừa sợ, thân mình cứng lại lẳng lặng ôi ở trong long hắn, một cử động cũng không dám.

Nhận thấy được hành động của hắn, nhu tình trong long Triệu Duy Chi càng đậm , hắn nhẹ giọng nói: “Quân Phi, ta hiện tại không thể hứa hẹn ngươi cái gì, bởi vì ta không biết chính mình có thể hay không quên đi người nọ, nhưng ta đáp ứng ngươi, ta sẽ không cô phụ ngươi.”

Cảm giác mừng rỡ nảy lên trong long Quân Phi, hắn như thế nào cũng tưởng không đến Triệu Duy Chi sẽ nói với mình như vậy, hắn nghĩ đến cả đời này cũng không được Triệu Duy Chi nhìn thẳng vào. Trời biết hắn có bao nhiêu muốn được Triệu Duy Chi yêu, chẳng sợ chỉ có một chút cũng tốt, hiện tại Triệu Duy Chi nói như vậy, có phải hay không đại biểu nguyện vọng của hắn trở thành sự thật?

Hắn nghẹn ngào nói:“Không quan hệ, chỉ cần có thể ở lại bên cạnh hoàng thượng, ta liền cảm thấy thực hạnh phúc , hơn nữa người giống như Tô công tử, vô luận ai cũng không thể dễ dàng quên .”

Ở lại bên cạnh ta liền cảm thấy hạnh phúc sao?

Triệu Duy Chi thở dài, cúi đầu, nhẹ nhàng mà ấn hạ một nụ hôn lên môi Quân Phi, làm hai má hắn đỏ ửng

Nhìn Triệu Duy Chi gần trong gang tấc, trong ánh mắt Quân Phi lại bắt đầu toan sáp, hắn lẳng lặng rúc vào trong lòng Triệu Duy Chi, hưởng thụ sự thân thiết cùng yên tĩnh khó có được.

Dưới ánh trăng thấp thoáng, người đứng sau tán cây phía xa xa nhẹ nhàng nở nụ cười, một trận gió đêm thổi qua, truyền đến một trận hương khí như có như không.

Từ khi Triệu Vu Tân trở thành quốc chủ Triệu quốc, thiên hạ đại thế nhìn như bình tĩnh, rốt cục nổi lên gợn sóng, một cỗ hơi thở xưng bá thiên hạ bắt đầu ở các quốc gia quân chủ lan tràn. Giờ phút này, thiên hạ đại thế giống như là cây cung đã căng thẳng, tùy thời đều có khả năng gãy đoạn, chỉ cần có người bắn ra phát tên thứ nhất, thiên hạ đã bình tĩnh nhiều năm sẽ phong vân biến sắc.

“Ngươi nói Sở quốc quốc sư tới?” Chợt nghe thấy tin tức này, Tô Thiếu Vân không khỏi cảm thấy ngạc nhiên.

Đường Việt Phong gật gật đầu.

“Thật kỳ quái , thế lực Triệu Phương ở Triệu quốc rất lớn, theo đạo lý nói Sở quốc có thể được cho đã khống chế một nửa Triệu quốc, hơn nữa ta cũng tin tưởng bọn hắn biết ta ở Thụy Phong quốc, kia bọn họ phái người đến Thụy Phong là ý gì đây?” Đang cùng Tô Thiếu Vân đánh cờ, Triệu Duy Chi một bên buông quân cờ trong tay, một bên hỏi.

“Nói như thế nào thì ngươi cũng là người Triệu quốc, phải? Chẳng lẽ Triệu quốc rơi vào tay người khác, ngươi không đau lòng sao?” Đường Việt Phong bất mãn nói.

Triệu Duy Chi cười hắc hắc,“Ta không phải không đau lòng, mà là đang chờ đợi thời cơ, đợi khi Triệu quốc không khống chế được, ta liền lấy than phận anh hung quốc gia xuất hiện, như vậy mọi người sẽ càng thêm ủng hộ ta, cứ như vậy Triệu quốc mới có thể càng thêm đoàn kết. Ngươi biết cái gì?”

“Ngươi nhẫn tâm để người quốc gia ngươi chịu khổ?”

Triệu Duy Chi thu hồi vui đùa, còn thật sự nói:“Ta không phải người vô tình, nhưng ta hiểu được thiên hạ nếu muốn thống nhất, chuyện như vậy là không thể tránh”

Đường Việt Phong không nói gì.

Tô Thiếu Vân nói sang chuyện khác:“Kia Sở quốc phái người tới đến tột cùng là có mục đích gì ?”

Đường Việt Phong nói:“Sở quốc hiện tại chia làm hai phái, nhất phái theo đại hoàng tử Sở An, phái còn lại thì theo Sở Nhạc, nghe nói bọn họ vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế mà tranh đấu rất lợi hại, tuy rằng ở mặt ngoài Sở An phần thắng lớn một chút, nhưng nếu là dựa theo lời nói của bọn Quân Huyễn, Sở Nhạc an bài người ở Triệu quốc, đến lúc đó hắn muốn làm phản cũng không phải không có thực lực . Ta đoán Sở An có thể biết Sở Nhạc lấy được duy trì của Triệu quốc, cho nên ta nghĩ hắn có thể cần sự duy trì của Thụy Phong, vì lựa chọn này dù sao cũng có bảo đảm hơn.”

“Này cũng có đạo lý.” Tô Thiếu Vân trầm ngâm.

“Nhưng là……” Quân Huyễn ở một bên chần chờ nói,“Nhưng là theo ta hiểu biết, Sở Tịch cũng không cùng Sở An giao hảo, ngược lại là giao tình cùng tam hoàng tử Sở Lăng rất tốt.”

“Vậy thì kì quái? Nếu nói như vậy, kia Sở Tịch đến Thụy Phong mục đích là gì?” Triệu Duy Chi hỏi.

“Này…?”

Tô Thiếu Vân cùng Đường Việt Phong nhìn nhau, cũng không nghĩ ra nguyên do

Một lát sau, Đường Việt Phong nói:“Hết thảy chờ Sở Tịch đến đây rồi nói sau.”

“Cũng chỉ có thể làm như vậy”

Vài ngày sau, đoàn người Sở Tịch đến Thụy Phong.

Sở Tịch nghỉ ngơi một ngày mới đến yết kiến Đường Việt Phong.

Xuất phát từ tò mò, Triệu Duy Chi cùng Tô Thiếu Vân cũng đi theo xem Sở Tịch là người như thế nào, Đường Việt Phong mặc dù không muốn Tô Thiếu Vân gặp Sở Tịch, nhưng nghĩ đến nơi đây dù sao cũng là Thụy Phong, hẳn là không có gì nguy hiểm, cho nên cũng đáp ứng.

Chờ Sở Tịch tham kiến xong ngẩng đầu, Tô Thiếu Vân đứng sau Đường Việt Phong liền cẩn thận đánh giá hắn.

Sở Tịch dáng người cao gầy, khuôn mặt trung tính tuấn mỹ, mặc trường bào thủy sắc, đai lưng màu lam, thắt lưng tinh tế hiện ra, lộ hiển kiều mỵ.

“Thời này đại mỹ nam thật đúng là không ít!” Tô Thiếu Vân trong lòng thầm nghĩ.

Sở Tịch hướng mọi người liếc mắt một cái, sau đó ánh mắt thực tự nhiên liền dừng ở trên người Tô Thiếu Vân siêu phàm thoát tục

Đường Việt Phong đương nhiên thấy được Sở Tịch chú ý Tô Thiếu Vân, hắn bất động thanh sắc nói: “Quốc sư đường xa mà đến, không từ xa nghênh đón, mau mời tọa.”

“Không dám, không dám.” Sở Tịch vội vàng đáp lễ.

Sau khi phân chỗ cho chủ khách ngồi, Đường Việt Phong nâng chén nói:“Một ly này vì quốc sư tẩy trần, Sở quốc cách Thụy Phong đường xá xa xôi, quốc sư vất vả .”

Sở Tịch vội vàng nâng chén đáp lễ, hắn nói chuyện hào phóng, cử chỉ khéo léo, Tô Thiếu Vân không khỏi đối hắn sinh ra hảo cảm.

Rượu quá ba tuần, mọi người dần dần thân thiện đứng lên, Sở Tịch dần dần không hề câu thúc, tán gẫu lơ đãng liền chuyển tới mục đích đến Thụy Phong lần này.

“Không biết quốc sư đến Thụy Phong có chuyện gì?” Đường Việt Phong hỏi.

Sở Tịch buông chén rượu trong tay, nghiêm túc nói:“Nếu Hoàng Thượng hỏi việc này, tại hạ không ngại nói thẳng, ta đến Thụy Phong là vì thiên hạ.”

“Nga?” Đường Việt Phong có chút ngạc nhiên,“Vì thiên hạ?”

“Đúng! Vì thiên hạ!”

“Nói như thế nào?”

“Thiên hạ hiện nay, quốc lực cường thịnh nhất chính là Thụy Phong, nếu nói trong tương lai Hoàng Thượng nhất thống thiên hạ, ta cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái.” Sở Tịch ánh mắt sáng ngời nói.

“Thống nhất thiên hạ? Quốc sư không khỏi rất coi trọng bổn vương đi?” Đường Việt Phong xoay xoay chén rượu nói.

“Hoàng Thượng, ta chẳng qua chỉ là nói sự thực.” Sở Tịch nghiêm mặt nói.

Đường Việt Phong buông chén rượu, cũng không quanh co, trực tiếp hỏi:“Việt này cùng mục đích quốc sư đến đây có quan hệ gì?”

“Có! Sở quốc chúng ta nhỏ yếu, muốn cùng Thụy Phong kết minh.” Sở Tịch gằn từng tiếng nói.

“Kết minh?” Đối với mục đích như vậy, thật ra có điểm ra ngoài dự kiến của Tô Thiếu Vân.

“Đây là ý tứ của Sở vương?” Đường Việt Phong hỏi.

Sở Tịch gật gật đầu.

“Nhưng là theo như lời chính ngươi vừa nói, ta nếu muốn nhất thống thiên hạ, tất nhiên cần tiêu diệt Sở quốc, Hoàng Thượng các ngươi như thế nào sẽ cùng ta kết minh?” Đường Việt Phong đưa ra nghi vấn.

Sở Tịch bỗng nhiên cười khổ,“Hoàng Thượng chính là dự đoán được chuyện này, mới có thể nghĩ đến cùng Thụy Phong kết minh , ít nhất như vậy dân chúng Sở quốc có thể ít chịu một chút cái khổ của chiến tranh. Hoàng Thượng mặc dù không thể nhất thống thiên hạ, nhưng hắn không muốn quốc dân chịu khổ sở của chiến loạn”

Đường Việt Phong nhìn chằm chằm Sở Tịch, cân nhắc độ đáng tin trong lời nói của hắn

Triệu Duy Chi ngắt lời hỏi:“Sở vương tính đem ngôi vị hoàng đế truyền cho ai?”

Sở Tịch nhìn hắn một cái mới nói:“Hoàng Thượng từng nói với ta, hắn sẽ đem ngôi vị hoàng đế truyền cho tam hoàng tử Sở Lăng.”

“Vì cái gì?”

“Bởi vì trong ba vị hoàng tử, chỉ có tam hoàng tử tương đối nhân đức, sẽ vì dân chúng Sở quốc suy nghĩ, không dễ dàng khơi mào chiến tranh, hai vị hoàng tử còn lại say mê quyền lực, không phải minh quân.”

“Nhưng là theo ta được biết, Sở Lăng trong ba vị hoàng tử tối không có thế lực, nếu là sở vương đem ngôi vị hoàng đế truyền cho hắn, chắc chắn đưa tới bất mãn.”

“Hoàng Thượng cũng biết điểm ấy, cho nên ta đến Thụy Phong ngoại trừ cùng với quý quốc kết minh,  một mục đích khác chính là hy vọng Hoàng Thượng đáp ứng, nếu bởi vì tam hoàng tử đăng vị mà khiến cho phản loạn, quý quốc có thể xuất binh tương trợ.”

Bọn người Tô Thiếu Vân nhìn nhau, đều trầm mặc không nói.

Một lát sau, Đường Việt Phong nói:“Về chuyện này, ta không thể lập tức trả lời, ta cần thời gian lo lắng, ba ngày sau lại cho ngươi câu trả lời thuyết phục, như thế nào?”

“Đa tạ Hoàng Thượng, ta đây liền chờ tin tốt lành từ Hoàng Thượng.” Sở Tịch vui sướng nói.

Sauk hi tiễn bước Sở Tịch, Tô Thiếu Vân hỏi Đường Việt Phong:“Ngươi tính như thế nào?”

Đường Việt Phong trầm ngâm nói:“Nếu Sở vương thật sự có ý như vậy, ta đương nhiên sẽ đáp ứng, chỉ sợ……”

“Chỉ sợ bên trong có trá.” Triệu Duy Chi tiếp lời nói.

“Đúng vậy”

“Việc này chờ người ta phái đi có tin tức hồi báo sẽ tái quyết định, hẳn là trong vòng một hai ngày có tin tức trở về .”

“Cũng đúng, biết người biết ta mới có thể cam đoan vạn vô nhất thất.”

Đêm hôm đó, trong lúc mơ mơ màng màng, Tô Thiếu Vân mở to mắt, phát hiện mình đang ở trong một vùng núi rừng đẹp như tranh vẽ, dõi mắt nhìn về nơi xa, cách đó không xa xuất hiện một mái nhà tranh bằng trúc, một dòng thác nước từ trên trời giáng xuống, phi châu tiên ngọc, sáng lạn như ngân, thác nước từ giữa không trung đổ xuống tiến nhập trong hồ, tiếng nước cũng không điếc tai, ngược lại như minh cầm tấu ngọc, nghe đến cảm thấy thần thanh khí sảng.

Trong tiếng gió tựa hồ ẩn ẩn có tiếng trúc thanh truyền đến, róc rách lưu tiếng nước, nhìn khung cảnh núi rừng thật bình thản mà an tường.

Nơi này là nơi nào?

Giống như cảnh tượng đã từng quen thuộc làm Tô Thiếu Vân trong lòng nghi hoặc cực độ, lững thững đi đến nơi ốc xá, vừa mới đến gần, đột nhiên một đoàn màu trắng xẹt qua trước mắt, định nhãn nhìn kĩ, đoàn màu trắng gì đó đúng là một con tuyết điêu toàn thân trắng toát, trông hết sức đáng yêu, nó đang tập tễnh trên đất oai đầu nhìn Tô Thiếu Vân.

Tô Thiếu Vân đang muốn đi qua sờ một chút con tuyết điêu kia, bỗng nhiên xa xa truyền đến tiếng gọi, theo thanh âm kêu gọi, trong rừng thúy trúc xuất hiện một gã bạch y mỹ nam tử, Tô Thiếu Vân nhìn lại, giật mình nhìn thấy là chính mình, hắn thẳng tắp xuyên qua chính mình, sau đó ôm lấy con tuyết điêu kia, trở về  ốc xá kia.

Tuyết điêu nằm trên vai hắn dùng cặp mắt linh động nhìn chằm chằm Tô Thiếu Vân.

……

Lại mộng một lúc, Tô Thiếu Vân mở to mắt, hắn quay đầu, nhìn thấy Đường Việt Phong đang ngủ say bên cạnh mình

Nhìn hắn một hồi lâu, Tô Thiếu Vân mới nhìn ánh trăng sang ngời ngoài cửa sổ.

Cùng một cảnh trí, cùng một người, cùng một con tuyết điêu, hắn đã là lần thứ hai nằm mơ thấy giấc mộng này , vì cái gì chính mình lại mộng như vậy? Chẳng lẽ giấc mộng này ám chỉ điều gì sao? Nếu là có, kia lại sẽ là ám chỉ cái gì?


6 phản hồi on “Huyễn Phượng khúc – chương 32”

  1. Cá Heo Con nói:

    temmmmmmmmmmmmmmmm
    thanks Ss nhieu ^ ^
    gio Ss danh cho dam ty muoi co ngay CN ah!!!??? T.T

  2. Cá Heo Con nói:

    vay muoi cho !!!
    thanks Ss truoc ^ ^

  3. kokoro nói:

    có chap mới,hehe,ước j lúc nào cũng nhah có chap như thế này nhỉ,bạn ơi cố gắg nha,thấy bạn nói trog cn nay post ta mừg hớn,cố lên cố lên.^^

  4. Miwa-chan nói:

    Ủng hộ nàng post chap tt ah *nhảy múa điên cuồng*


(/ □ \) ----- ╮( ̄▽ ̄)╭ ---- (╬ ̄皿 ̄) 凸 ----- O(∩_∩)O ---- (●´ω`●) ---- (^з^)-☆ ---- ლ(´ڡ`ლ) ---- ᕙ(⇀‸↼‶)ᕗ ---- (╯︵╰,) ---- (~_~メ) ---- (⊙﹏⊙) ----- o(>﹏<)o ----- (´・ω・`)ゞ ---- (≧∇≦)/ ---- ♉( ̄▿ ̄)♉ ---- ~(‾▿‾~ ) ---- (ღ˘⌣˘ღ) ---- (*´▽`*) ---- Σ(°△°|||) ---- (ง •̀_•́)ง ---- (◑ω◐) ---- ╮(╯3╰)╭ ---- (^.^* )ゞ ---- (`ω´#) --- Ψ( ̄(エ) ̄)Ψ ---- (҂⌣̀_⌣́) ----- 凸(`⌒´メ)凸 ---- (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥ ---- (*/ω\*) ---- (╯-_-)╯╧╧ ---- [╰_╯]#

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s